Lượt xem: 0 Tác giả: Site Editor Thời gian xuất bản: 18-04-2026 Nguồn gốc: Địa điểm
Một năm ở Bangkok: Vượt qua giông bão, tạo dựng con đường mở rộng ra nước ngoài
Cuối tháng 11 năm 2024, tôi đáp xuống Bangkok với chiếc vali trên tay. Sân bay vẫn rực rỡ ánh đèn và tấp nập người qua lại trong những giờ sáng, khiến tôi lần đầu tiên thực sự cảm nhận được sức nặng to lớn của cụm từ “đi nước ngoài”. Những ngôn ngữ xa lạ, những nền văn hóa khác nhau và cảm giác choáng ngợp về những điều chưa biết đã khiến những ngày đầu đó trở nên vô cùng khó khăn.
Rào cản đầu tiên: Thử thách kép giữa ngôn ngữ và cuộc sống hàng ngày
Rào cản ngôn ngữ là trở ngại lớn đầu tiên cản đường tôi. Tôi vẫn nhớ buổi trao đổi kỹ thuật ở WSP Consulting. Tôi đã cố gắng vượt qua thứ tiếng Anh yếu kém của mình, nhưng bức tường biệt ngữ chuyên nghiệp và khoảng cách ngôn ngữ đã khiến tôi bị 'quay lưng' một cách lịch sự. Bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, nhìn chằm chằm vào những biển hiệu Thái Lan xa lạ dọc các con phố, một làn sóng bất lực tràn qua tôi và khả năng phòng thủ tinh thần của tôi hoàn toàn sụp đổ, tôi chưa bao giờ tưởng tượng việc giao tiếp giữa các nền văn hóa lại khó khăn đến thế.
Những thách thức trong cuộc sống hàng ngày ngay sau đó. Giao thông ở Thái Lan đi ngược chiều so với Trung Quốc. Lần đầu cầm vô lăng, làn đường bị lùi và biển báo đường không quen khiến lòng bàn tay tôi đổ mồ hôi, thậm chí khởi động xe còn cảm thấy vụng về, lúng túng. Trong khoảng thời gian đó, tôi thường đến bãi đất trống vào mỗi buổi tối sau giờ làm việc để tập lái xe nhiều lần. Từ lo lắng đến kiểm soát ổn định, từ chưa quen đến thành thạo, giờ đây tôi có thể tự do di chuyển qua các con phố và ngõ hẻm ở Bangkok. Mỗi lần bẻ lái là một huy hiệu vinh dự vượt qua khó khăn.
Những khoảnh khắc kinh hoàng: Động đất, xung đột và nỗi sợ hãi bên trong
Điều còn tàn khốc hơn cả rào cản ngôn ngữ và khó khăn khi lái xe là những khoảnh khắc kinh hoàng bất ngờ đó. Vào ngày 28 tháng 3 năm 2025, một trận động đất mạnh 7,9 độ richter đã xảy ra ở Myanmar, gây chấn động mạnh ở Bangkok. Một vết nứt đáng sợ ngay lập tức xuất hiện trên bức tường căn hộ thuê của tôi, và bụi từ trần nhà rơi xuống. Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại nỗi sợ hãi bản năng. Tôi loạng choạng đi xuống cầu thang cùng với đám đông, không khí hành lang tràn ngập tiếng la hét và tiếng đồ vật rơi xuống. Đến khoảng không gian thoáng đãng trên phố, tôi mới dám thả lỏng thần kinh căng thẳng, lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh. Vào khoảng thời gian đó, tin tức về nam diễn viên Wang Xing bị lừa và bán sang Myanmar tràn ngập các mặt báo.
Chứng kiến những lời cầu cứu lo lắng của gia đình nạn nhân trong các nhóm tương trợ, gia đình tôi ở Trung Quốc cũng gọi điện video cho tôi hàng ngày. Giọng nói của họ đầy lo lắng khi họ liên tục kêu gọi tôi giữ an toàn. Sự quan tâm sâu sắc đó khiến tim tôi thắt lại. Không lâu sau, xung đột nổ ra dọc biên giới Thái Lan - Campuchia. Mặc dù tiếng súng và tiếng pháo còn xa, nhưng cảm giác an toàn đã gần kề. Vô số đêm, tôi mở các trang đặt vé máy bay, muốn trốn về với sự thoải mái quen thuộc của quê hương mà không cần đắn đo.
Con đường đột phá: Từ hỗ trợ lẫn nhau đến khai thác thị trường sâu
Khi bối rối và bất lực ập đến, tôi buộc mình phải chủ động lật ngược tình thế. Sau khi gia nhập một số phòng thương mại địa phương, tôi gặp một nhóm doanh nhân Trung Quốc đang xây dựng sự nghiệp ở Thái Lan, một số mới khởi nghiệp được hai hoặc ba năm, trong khi những người khác đã bén rễ sâu ở đây hơn một thập kỷ. Những kinh nghiệm mở rộng ra nước ngoài và những bài học rút ra từ những sai lầm mà họ đã chia sẻ giống như những ngọn hải đăng soi sáng con đường phía trước của tôi. Dần dần, tôi cũng bắt đầu hiểu được sự ấm áp của vùng đất này: Người Thái nhìn chung hiền lành và bao dung. Là những Phật tử sùng đạo, họ thể hiện sự dịu dàng đặc biệt đối với những động vật đi lạc. Khi tôi đến thư giãn tại Công viên Lumphini ngay sau trận động đất, các nhân viên đã tình nguyện mời tôi KFC và nước đóng chai, một cử chỉ nhỏ ngay lập tức xua tan cái lạnh buốt giá khi ở nơi đất khách quê người. Con đường phát triển doanh nghiệp còn nhiều khó khăn. Bước chân của chúng tôi vang vọng khắp các khu công nghiệp ở các tỉnh Chonburi, Rayong, Ayutthaya và Prachinburi. Chúng tôi đã để lại dấu ấn tại các trung tâm công nghiệp quan trọng bao gồm Khu công nghiệp Amata Nakorn, Khu phát triển công nghiệp WHA, Khu công nghiệp cao su Rasisalai và Khu công nghiệp Golden Pond. Giao tiếp với khách hàng Thái Lan thường có nghĩa là sự pha trộn lộn xộn giữa tiếng Thái và tiếng Anh, một tình huống giống như 'hai người đang nói chuyện với nhau'. Những trải nghiệm này khiến tôi nhận thức sâu sắc tầm quan trọng của việc học tốt tiếng Thái và tuyển dụng nhân viên người Thái địa phương. Vì vậy, tôi dành cả ngày để phát triển kinh doanh và buổi tối để học sách giáo khoa tiếng Thái, dần dần xây dựng vốn từ vựng của mình từ những lời chào đơn giản đến thuật ngữ kinh doanh chuyên nghiệp, từng bước tiến bộ vững chắc.
Sau cơn bão: Biến xứ lạ thành hành trình trưởng thành
Năm vừa qua ở Thái Lan đã chứng kiến nhiều sự suy sụp và nước mắt, những khoảnh khắc sợ hãi và do dự, cũng như nỗi nhớ nhung sâu sắc đối với gia đình tôi ở quê nhà. Nhưng những rào cản tưởng chừng như không thể vượt qua giờ đây đã trở thành cột mốc đánh dấu sự trưởng thành của tôi. Tôi đã vấp ngã vì rào cản ngôn ngữ, hoảng sợ khi lái xe trên làn đường ngược chiều và run rẩy vì sợ hãi trước những trận động đất và xung đột biên giới. Tuy nhiên, cuối cùng, tôi đã chọn đối mặt trực tiếp với tất cả những thử thách này, tìm thấy nhịp sống của riêng mình ở vùng đất xa lạ này. Ra nước ngoài không bao giờ có nghĩa là một hành trình suôn sẻ, không gặp trở ngại, mà là học cách vượt qua giông bão và kiên trì vượt qua nghịch cảnh với quyết tâm không lay chuyển. Hôm nay, tôi đã rũ bỏ được sự ngây thơ của những ngày đầu ra nước ngoài và quyết tâm khai thác sâu thị trường nước ngoài của tôi càng trở nên mạnh mẽ hơn. Những ngày vượt qua khó khăn đó cuối cùng sẽ trở thành kho báu quý giá nhất của cuộc đời tôi, tiếp thêm sức mạnh cho mỗi bước tôi tiến về phía trước.